Mệt mỏi
sau nhiều ngày lang thang tìm việc, người đàn ông thất nghiệp cảm thấy vô cùng
chán nản và cùng quẫn.
Thế rồi, vào một buổi chiều nọ, may mắn đã mỉm cười với ông
khi ông vượt qua được cuộc phỏng vấn tuyển nhân viên cho một công ty vệ sinh lớn.
Khi kết thúc cuộc chuyện trò, vị giám đốc nhân sự bảo ông:
– Anh sẽ được thuê với tiền
công 5,35 đô một giờ. Hãy cho tôi địa chỉ e-mail của anh để chúng ta có thể dễ
dàng làm việc với nhau. Hệ thống của chúng tôi sẽ tự động gửi cho anh mọi thông
báo trong ngày cũng như chỉ cho anh biết nơi nộp bản báo cáo đầu tiên của mình.
Vô cùng bối rối, người đàn ông nói rằng ông ta rất nghèo
nên không có nổi một cái máy vi tính và cũng không có cả địa chỉ e-mail.
Lúc đầu, vị giám đốc ngạc nhiên, nhưng rồi sau đó, ông lạnh
lùng nói:
– Anh phải hiểu rằng với một công ty kỹ thuật
cao như chúng tôi, việc một nhân viên không có địa chỉ e-mail là chuyện không
thể chấp nhận được. Rất tiếc… Chào anh nhé.
Choáng váng, người đàn ông quay bước bỏ đi. Chỉ còn 10 đô
trong túi và không biết đi về đâu. Ông lang thang đến một khu chợ và thấy một
quầy bán cà chua với những trái chín đỏ mọng. Sau khi mua hết những trái cà
chua ấy, ông mang đến một nơi đông đúc ngay khu phố trung tâm rồi bày bán. Chưa
đầy 2 tiếng đồng hồ, ông đã bán hết tất cả cà chua và kiếm được gấp đôi số vốn
bỏ ra. Quá hứng khởi với kết quả đạt được, ông lặp lại quá trình trên nhiều lần
cho đến khi không còn sức để đi bộ nữa. Ngày hôm ấy, ông kiếm được 100 đô và trở
về nhà với một túi thức ăn thơm ngon cho gia đình.
Từ hôm đó, ông bắt đầu kinh doanh cà chua.
Ngày nào cũng vậy, ông dậy từ lúc trời còn chưa sáng để
đi lấy mối hàng và chở đến bán tại một khu trung tâm đông đúc nào đó. Ông làm
việc hăng say đến mức kéo dài nó vào cả ban đêm. Chẳng mấy chốc, lợi nhuận đã
được nhân lên một cách nhanh chóng.
Trong tuần lễ thứ hai, ông mua được một chiếc xe kéo giúp
công việc vận chuyển cà chua đỡ vất vả hơn. Rồi một tháng sau, ông bán xe kéo
đi để mua một xe tải nhỏ. Đến cuối năm, ông làm chủ ba chiếc xe tải cũ. Hai người
con trai lớn phụ ông buôn bán, vợ ông phụ mua cà chua, còn cô con gái quyết định
học lớp kế toán ban đêm ở một trường đại học cộng đồng để kiểm tra sổ sách giúp
ông.
Cuối năm thứ hai, ông có một đội xe tải mới đẹp và tuyển
thêm 5 nhân công từ những người thất nghiệp – tất cả đều bán cà chua. Mặc dù đã
có thể tận hưởng một cuộc sống an nhàn, nhưng ông vẫn tiếp tục làm việc một
cách chăm chỉ.
Thời gian dần trôi qua. Cuối năm thứ năm, ông làm chủ một
công ty lớn chuyên sản xuất và kinh doanh cà chua. Công ty của ông đã tạo việc
làm cho hàng trăm người thất nghiệp và vô gia cư. Lợi nhuận của công ty – theo
báo cáo của con gái ông – đã vượt qua con số một triệu đô-la.
Để bảo đảm cho sự phát triển lâu bền trong tương lai, ông
quyết định mua bảo hiểm nhân thọ
Tham khảo lời khuyên của nhân viên tư vấn, ông ký một hợp
đồng bảo hiểm phù hợp với hoàn cảnh của mình. Theo đúng thủ tục, cô nhân viên
xin ông địa chỉ e-mail để gửi những giấy tờ cần thiết một cách nhanh chóng. Và
khi nghe câu trả lời từ ông rằng, ông không có thời gian để mò mẫm máy tính,
cũng chẳng có một địa chỉ e-mail nào cả, cô nhân viên tư vấn rất ngạc nhiên:
– Sao, ông không có địa chỉ
e-mail nào à? Thậm chí ông còn không biết đến Internet? Nếu ông có tất cả những
thứ này vào năm năm về trước, tôi nghĩ chắc chắn công việc kinh doanh của ông
còn phát đạt hơn lúc này rất nhiều !
(Hình
ảnh minh họa)
– Không! – Ông mỉm cười. – Nếu tôi
có e-mail năm năm về trước, tôi đã suốt đời là một công nhân vệ sinh với tiền
lương 5,35 đô một giờ rồi!
Cơ hội thường đến dưới tấm áo của
những điều không may hoặc trong dáng vẻ một thất bại tạm thời
Napoleon Hill
(Sưu tầm)
(Câu chuyện cho chúng ta thêm ý chí khi chưa
thành công chứ không hàm ý bạn không cần email nhé)
Hoàng Phúc Bảo Trâm (Ms)- Chuyên viên tư vấn hệ thống
Hotline: +84-932 036 027 Ms.Tram
Skype: Hoang Phuc Bao Tram
Email: hpbtram@vitenet.net
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét